Not only Mr. Dam refuses to go away, but he also returns with a double album. Ideally, he would like to offer two separate styles, one on each disc, but they ended up sounding the same. No matter how hard he tries, he still can’t get rid of his “sen”-ness.
On the first disc, he turns every romantic ballad into a doleful hymn. Even Ngo Thuy Mien’s “Niem Khuc Cuoi,” which could be a wedding’s first dance, he transforms it into a funeral ode with his over-sentimental delivery. His rendition of Tu Cong Phung’s “Mat Le Cho Nguoi” is more pejorative than Che Linh doing Tuan Ngoc in “Rieng Mot Goc Troi.” Worst is the title track in which he sounds as if he’s suffering from tuberculosis. His tone is fucked up badly.
The second disc, however, is where Mr. Dam hits home. The way he caramelizes Ngan Giang’s “Em Ve Keo Troi Mua” you could make a clay pot fish (ca kho to) with it. All you need is a bowl of room-temperature rice and a cucumber to complete a country-style meal. To Thanh Tung’s “Gia Tu” is also a perfect fit for his maudlin gloss, and I am not even trying to deny the fact that I don’t dislike this campy shit. Just give me a bowl of “bun mam” to complement it.
Even though Mr. Dam is far far away from being the king of “sen” (Che Linh is still holding on to the title), everything he touches gets depressingly contagious. Like AIDS, once you’re caught with the “sen” virus, you’re infected for life. Mr. Dam is incurable anyway.
Xin lỗi tình yêu Đàm Vĩnh Hưng
Sáng tác: Minh Nhiên
Anh nói sẽ đưa em đi suốt cuộc đời, mà sao không đưa được đoạn đường em đi ?
Anh nói sẽ ôm em khi gió đông về, mà giờ đây một mình em đứng trong mưa.
Anh nhớ lần đầu tiên trông thấy nụ cười, mà em trao cho người lạc đường yêu đương.
Anh biết từ đây anh sẽ dối em, dù con tim thật lòng với người anh yêu.
Tình yêu hỡi, ngàn lần xin tha thứ .
Xin lỗi em, ngàn lời xin lỗi em
Xin em quên đi những lời yêu, anh đã trao cho em trong tận đáy lòng .
Mưa ướt vai em hay nước mắt em?
Anh muốn ôm em lau hết ưu phiền .
Xin hãy quên đi, một giấc mơ buồn .
Xin hãy quên anh, một kẻ đa tình, chìm trong say đắm lạc lối yêu đương.
Đánh Mất
Sáng tác: Hoàng Hiệp.
Ngày xưa em như chiếc bóng
Chiếc bóng bên anh thầm lặng
Từ lâu em tan thành tia nắng
Gió thốc lên chỉ còn đám bụi mờ
Từ lâu em như là mây trắng
Gió cuốn mây về chốn mịt mờ
Mười năm trôi qua, trôi qua
Anh như không ra đi, không ra đi mà như người trở lại
Ướt đẫm tim anh, ướt đẫm tim anh
Nước mắt em chiều ấy
Dù rằng em, dấu mặt vào tay
Bỗng ngỡ ngàng đôi mắt đó chiều nay
Mười năm trôi qua, trôi qua
Anh như không ra đi, không ra đi mà như người trở lại
Em vẫn thơ ngây, như lúc chia tay
Vẫn tươi xanh màu lá xưa anh hái
Một nhánh lan chưa kịp nở hoa
Lối hẹn xưa cỏ phố nhạt nhòa....
Em trở lại... hay thời gian trở lại
Hỡi cô bé thơ ngây ngày ấy
Hỡi đôi mắt năm xưa nhìn anh
Hỡi đôi môi với nụ cười lặng lẽ
Em đang nghĩ gì?.....đang nghĩ gì?.....đang nghĩ gì?.....
Anh van em..... van em... nói ra đi....
Dam Vinh Hung Vol.10-Lạc mất em
No comments:
Post a Comment